Có lẽ giờ la
lúc em sẽ chẳng còn nghe hoặc cảm nhận được thứ tình cảm mà nó trao trong ngày
hạnh phúc nhất nữa… Em của nó cũng đang dần hòa mình vào với cuộc sống của những
rắc rối, phiền não khác… Với qui luật của sự đào thải nhất định nào đó thì có lẽ….đã
đến lúc chấm hết cho cuộc tình ngay khi nó đang trở thành vĩnh cửu này…
Trong hàng vạn
người qua lại mỗi ngày, hàng triệu người trao nhau những yêu thương mỗi giây
thì nó lại ngồi đây..viết những dòng chữ mặn đắng này…chẳng để gởi ai…gởi gió
cũng không..mây thì chẳng còn mặn nồng nữa rồi…. Có lẽ, viết ra…là điều duy nhất
nó có thể làm lúc này …chỉ để mình khỏi bị crazy trong mớ hỗn độn không có lối
ra này…

Đừng đợi nó…
câu cuối mà nó có thể truyền tải thông điệp lá thư này… có lẽ em sẽ khóc,…như
anh đang rơi lệ lúc này. ..nhưng hứa sẽ chỉ khóc cho tình yêu đành vùi sâu
trong kí ức nhé… hay em sẽ phải oán anh như chính những gì anh đã bỏ rơi em
trong vũ trụ luân hồi này… nhỏ bé lắm..hay to lớn cũng chỉ là khái niệm đơn giản
mà mỗi người tạo ra, nhằm đánh lạc óc khôi hài của năm nào mà thôi…
Nhớ em trong
từng chữ này…lần cuối anh mong rằng mọi thứ sẽ dần trở nên đẹp hơn trong mắt cả
anh và em.. sau những lần yêu sẽ là những lần ghét… những lời ai oán… anh chấp
nhận ..không phải vì anh thể hiện là kẻ nam nhi…không phải vì anh là người
thích ngông cuồng… mà đơn giản, đó lại là cách tốt nhất cho cả hai…
Anh sẽ yêu
cô gái của hôm nay..không mơ mộng, không hão huyền nữa…. còn em, cô gái của
ngày mai…hãy về lại nơi mà em đã đi nhé….
Hôn và tạm
biệt em lần cuối…
Ta là ai!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét