Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn [ Ký ức ] Phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn [ Ký ức ] Phượt. Hiển thị tất cả bài đăng

SAU LƯNG ANH...

Nó tìm về cung đường mới trong quá khứ bộn bề.... lời dang dở...
Ngược cả thời gian để tìm về vòng tay nắng sớm mai... Trong khoảnh khắc ấy, anh với tay theo... cơn gió ngang qua để gởi đến em kỉ niệm nhạt nhoà.... Em còn nhớ không, anh đã từng hứa đi với em tới mọi con đường... nhưng rồi thời điểm này, anh lại chỉ còn mình anh với chiếc bóng siêu vẹo nơi con đường lạ... 

Nhạt nhoà trong cơn nắng, anh lại vô tình vẽ em trong không gian rộng lớn... 
Khói bụi nơi  đường xa, anh lại ngỡ sau đó là nơi em đang đợi... Anh lại cười ... cười một mình trong suy nghĩ về em... Cứ như vậy, nơi đến lại gần anh hơn và cũng rất xa nơi em đang đứng... 

Anh lại vô tình chạm vào kí ức với những câu nói cùng em... Khi đó anh hiểu ra điều thật trùng hợp... khi yêu... mỗi đôi là 1 ngôn ngữ riêng biệt... anh tự dò tần sóng nơi xa... và nhận lại là một luồng gió lạnh vô tình... 

NGẪM - CHO NHỮNG AI " MÊ XÊ DỊCH"

Nói về dân phượt thì có quá nhiều chuyện để nói... từ chửi rủa cho đến tôn vinh... từ đam mê cho đến hùa theo... từ trải nghiệm cho đến check-in. Hầu như tất cả đều được mổ sẻ và có cả trăm ngàn ý kiến trái chiều. Đó cũng là lúc có cả ngàn ngàn hội nhóm chung SỞ THÍCH đi phượt... Thế nên, bài viết này chỉ dành cho những ai thích NGẪM NGHĨ niềm ĐAM MÊ xê dịch. 

Đầu tiên, tôi cũng là dân thích đi bụi. Chứ không hẳn là sang chảnh như từ Phượt bây giờ. Bởi thời tôi không có từ này... và cũng không có đủ yếu tố của 1 dân phượt như các bạn đang hình dung: nón full face hay chí ít nón 3/4, giáp bảo hộ và áo dạ quang. Đặc biệt là phải đi theo đoàn... Bởi thời chúng tôi và cho đến bây giờ... nó vẫn thế... y choang như cụm từ tôi đã nói: đi bụi! Không nón full face, không giáp bảo hộ, không dạ quang và càng không đoàn đội, hội hè... Tôi không phủ nhận những tính năng ưu việt của sự đảm bảo tính an toàn và cả lộ trình, nếu là hàng thật. Thế nhưng việc quá lạm dụng và biến nó trở thành một kiểu nhận diện dành cho dân phượt, vô hình chung nó đã biến tướng theo kiểu... cứ hễ đi phượt là phải thế, như thế mới chất, như thế mới ngầu. Điều thật sự buồn khi hầu hết dân phượt đều nguỵ biện cho điều ấy là tính an toàn... uhm, an toàn làm sao khi nón chỉ là vài trăm ngàn, làm sao khi giáp cũng thế,... thời tôi.. chia rõ ràng lắm: sẽ có hai nhóm đi bụi: 1 là dân giàu với xe motor phân khối lớn, đi tốc độ nhanh thế nên việc họ mang giáp và nón mắc tiền là hiển nhiên. Và số còn lại là những người như tôi... thích đi du lịch và không phải dân đủ giàu nên việc chọn cho mình một phương tiện, một bộ đồ, và những dụng cụ thô sơ, vài ba liều thuốc cảm, ít bông băng, giàu gió,... là thứ bắt buộc. Thời ấy, chả có những smart phone nên việc đi chắc chắn là trải nghiệm thay vì check in những hình ảnh chỉ để " khoe" là đã tới... đúng, là các bạn đã tới nhưng chưa đến... đã ở nhưng chưa vào. Vì sao ư? Cũng đúng, thời ấy không có smart phone nên việc khoe chiến tích chỉ có thể kể... vậy thì kể gì? Đầu tiên là nơi ấy ở đâu? Ở đó có điều gì đặc biệt? Lịch sử và văn hoá... nó vô tình trở thành thói quen và bởi không có smartphone nên việc trao đổi văn hoá và trải nghiệm cuộc sống nơi đó gần như là duy nhất. Và cũng chính vì không có smartphone nên chúng tôi cực kì nhớ biển số xe các tỉnh cũng như những cột mốc huyền thoại mà giờ đây có lẽ đang dần  bị lãng quên bởi công nghệ... 

CÔ ĐƠN MỘT... #CUTOI


Có lẽ những ngày qua lại là những ngày hạnh phúc nhất của nó. Ngày #CuToi về lại mái nhà xưa... Ngày mà những câu chuyện bất tận lại tiếp diễn... Ngày mà mọi thứ lại trở về như những ngày bắt đầu... Ở đó chỉ có tiếng cười giòn tan và môt tâm hồn vô ngã... 

#CuToi về.... Mọi thứ trong nó lại được mường tượng ra những con đường, những địa điểm, những nơi chốn,... về một miền xa lạ. Bởi chỉ có ở những nơi ấy... Có lẽ, #CuToi mới không là cô đơn...
Nó biết #CuToi đang cô đơn trong chính những tiếng cười, những câu chuyện và cả những đêm về ...  #CuToi hoang mang về những ngày sắp tới... về của những thói quen ngày xưa được lập lại,.. về quá khứ của nhứng tháng ngày không hạnh phúc. #CuToi cô đơn trong chính hình hài tươi cười ấy...

HẠNH PHÚC #CuToi

Đường đi nào rồi cũng sẽ đến đích... Ai rồi cũng sẽ có bên mình một người đồng hành...
Để cùng rong chơi trên những cung đường... Để được thoả chí chinh phục mọi thử thách... 
Để được cùng nhau làm những gì mình thích... và hơn hết là để được bên nhau...

Nó cũng có mong ước như thế.. cũng đã từng được như vậy... và giờ cũng chỉ còn lại những mùa nhớ thôi. 

Vài tuần trở lại đây, từ khi cái ngày sinh nhật của #CuToi ấy... Nó và #CuToi lại bắt đầu thông tin về nhau... nhưng ở một cái cách rất khác...
Hôm nay, nó được thấy loạt album mới của #CuToi về nơi xa ấy... Lòng nó vui và biết rằng... #CuToi đã lại đi phượt rồi... Gương mặt ấy cũng bớt sầu đi rồi...  Nụ cười đẹp cộng với một phong cách cũng rất mới... nó mong #CuToi có một hạnh phúc thật trọn vẹn. 

MÌNH ĐI EM NHÉ...#CuToi


Thật vui khi giờ ngôn ngữ dành cho nhau chỉ là những đoạn status ngắn ngắn... Để hiểu cảm xúc của nhau... để biết rằng, nơi đó và nơi này đang như thế nào, #CuToi ha?!... 

Đúng thật là nó rất nhói... mỗi khi xem lại vùng trời ngày xưa... cũng đúng, chỉ có nó và #CuToi mới hiểu hết được hạnh phúc dành cho nhau lớn lao đến nhường nào. Nhưng cũng đúng là nó đã là chỉ còn lại những mua nhớ...

Nhớ nhớ... thương thương... rồi lại tìm về với những trang nhật kí. Nó đang ở một nơi ... rất đẹp nhưng hầu hết là sự tĩnh lặng. Tĩnh để tâm hồn được khoan thai... được thoải mái ngẫm lại tất cả... Có thể là nuối tiêc, cũng có thể là giận hờn... Nhưng điều không thể phủ nhận đó là sự hạnh phúc, là điều ngọt ngào... Là nụ cười và cả những giọt nước mắt... 

TRỐN VỀ NƠI ẤY - DRAN #CuToi

Nếu ở những địa danh trước đó đã đặt chân và đều khám phá những nét đẹp truyền thống, những tâp tục văn hoá hay những kiến trúc cổ kính.... của ngay chính nơi ấy. 

Nếu Đà Lạt là tiểu Paris, Bảo Lộc là thủ phủ trà OOLong,... luôn được giới phượt tìm và săn những khung hình đẹp đến mê người. Còn một nơi, mà rất ít phượt thủ bước chân đến khám phá,.. hoặc có thể những phượt thủ đã đi qua nhưng chưa một lần dừng chân lại. 

Ở đó, là một sự hoang sơ đến mộc mạc, một thị trấn dường như đã bị lãng quên bởi sự phát triển quá nhanh.
Ở đó, có một thị trấn đơn sơ với lọt thỏm bên kia lòng hồ... một khung cảnh say mê... của mùa hoa Dã Quỳ. Tất cả tạo nên nét đẹp khó cưỡng....cho những ai một lần đến với thị trấn nơi ấy...

LÝ SƠN - NƠI ĐỂ TRỐN #CuToi


Tin nhắn .... lại dằn vặt nhau bởi nỗi nhớ, bởi thói quen và bởi... còn oán trách nhau sao?!
Cảm giác của sự muốn im lặng.. của sự hiểu và biết sau câu ấy là gì... 

#CuToi àh... 
Sở dĩ anh không thể nhắn tin trực tiếp đến em để chúc mừng sinh nhật... cũng vì anh hiểu em nhiều quá đấy.

Nhớ lại vùng trời bình yên nơi ấy mà nó gọi tạm đó là NƠI ĐỂ TRỐN, chắc có lẽ vì đó là chuyến đi cùng nhau cuối cùng và đó là Lý Sơn... 

Hành trình tìm Nơi Để Trốn...

BẢO LỘC CHO MỘT AN NHIÊN

Nếu mọi thứ dường như được lập trình bởi những thói quen của đa số mọi người... Những nơi chốn, những địa điểm du lịch,... nơi thưởng thức của mỗi người .... 


.. và nếu mọi người luôn tìm đến Đà Lạt như một chốn thơ mộng với khống khí se lạnh, với một Hồ Xuân Hương nên thơ... và bởi vì Đà Lạt là Đà Lạt... có lẽ, ai đó đã quên mất đi... thực sự tên gọi của đà lạt ngày nay... được bắt nguồn từ chữ Đạ Lạch, tên gọi của dòng suối Cam Ly. Ngoài ra, tên gọi của Đà Lạt còn có ý nghĩa là nước của người lát hay suối của người lát. Và đó chỉ là ý nghĩa của cái tên Đà Lạt mà mỗi người vẫn thường gọi hằng ngày... 

Và nếu như mọi người tìm hiểu kỹ hơn về Đà Lạt... chắc chắn sẽ tìm hiểu về quá trình xây dựng thành phố nên thơ này... Nó còn nhớ ở một tạp chí nào đó đã nói về một trong những người xây dựng thành phố này đã nói " “Cho mãi tới những năm sau này, khung cảnh ban sơ vẫn không có gì thay đổi. Ở tại chỗ của cái hồ nước trước đó, con suối nhỏ của bộ lạc người Lát đã chảy qua và người ta đã gọi suối này là  Đà Lạt. Nó cại càng củng cố thêm cho mọi người hiểu thêm về cái tên gọi Đà Lạt nên thơ ấy... Rồi trước đây, ở những thời kì đầu.. .mọi người thường nhắc tới Langbiang... và sau khi, ngươi ta chọn đà lạt là nơi nghỉ dưỡng thì từ đó cái tên thành phố Đà Lạt mới thực sự nổi tiếng... để từ ấy, nó hiểu rằng... phát triển của Đà Lạt bắt nguồn từ đâu...

CÓ MỘT HÀ NỘI RẤT KHÁC..!

Sau bao năm, nó lại quay lại Hà Nội...

Điểm đặc biệt của hành trình này đó không phải là khám phá, cũng không phải là trải nghiệm,... càng không phải cưỡi trên con ngựa sắt để phượt từ SG ra HN... Mà đó chính là một chuyến đi nghỉ dưỡng và tĩnh tâm hơn...

Nó đáp chuyến bay từ Sài Gòn ra Hà Nội với thời tiết khá lạnh 20 độ C. Vất vả lắm nó mới về tới khách sạn sau nửa tiếng ngồi chờ đợi taxi... Có một chút không hài lòng cho lắm...

Một căn phòng khá ấm áp với tông vàng nhẹ... Nó ấn tượng bởi cách decor làm nó rất nhớ một Hội An kiều diễm ấy... Một khoảnh khắc thắt lại mà chỉ mỗi ai đó sẽ hiểu được... Nó lặng lẽ dạo bước dọc trên hồ Trúc Bạch, không gian lạnh và từng hàng quán với ghế nhựa - đặc trưng của người Hà Nội. Bỗng cảm giác của sự cô độc... nó khác hẳn những chuyến đi khám phá khác... 

ĐỜI LẮM CẢM XÚC...


Thật sự hết sức thật rồi...

Thật ra thì nó vẫn loanh quanh với cái góc tối cũ rích ... để lắng nghe tâm sự trong sâu thẳm trái tim.
Thật ra thì cũng có thể nói ... nó đã hoàn thành xong mọi thứ của một chuyến đi dài... của một khởi đầu mới... và cảm giác của sự tự do thật đáng ngưỡng mộ...

Ngưỡng mộ khi tưởng chừng thời gian của quá khứ sẽ nuốt chửng nó vào hố sâu vực thẳm ấy...
Tưởng như có thể nó sẽ không thể bước tiếp và sẽ phải dừng lại ở đâu đó... với những giọt lệ tuôn trào...
Ừm, có giọt lệ... có cay đắng... và có cả những thói quen không thể quên... Thế nhưng, điều ấy lại làm nó trở nên mạnh mẽ hơn.. .bởi nó chỉ còn chính nó... Tồn tại hoặc chết với mớ suy nghĩ mệt mỏi ấy...

NGÀY KHÔNG EM... NƠI ẤY..!

Mọi chuyện đều như trong suy nghĩ của nó... Trước mắt là một khoảng trời rộng mênh mông với đầy đủ những cảnh đẹp được vẽ ra ttrước đó...
Có biển, có núi non, có chút đồi cát,... có cả vườn nho và cả đàn cừu.... Tất cả tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp..!

Lặng người trước mắt là cảnh tượng hoàng hôn... nhẹ nhàng và bình yên...
Cảm nhận của sự chân thành mà nơi đây đang có...
Cảm nhận của sự tinh khôi ... không vướng bận bởi cuộc sống
... Và những cảm xúc như lắng đọng bởi thời gian ở đây như đang dần đứng yên ... cùng thưởng thức điều kì diệu cùng nó...
Đúng là điều ước đã được thực hiện... tiếc đôi chút là không có ai đó ở đây - bên nó lúc này, để cùng check - in và cùng hoà mình vào cảm xúc của nhau. Nhưng với nó... điều ấy lại đẹp hơn nhiều trong lúc này - Thật khó hiểu...

NHỚ BIỂN...

Tiếng ồn của xe cộ, nhịp sống hối hả,…dòng người đông đúc, xe cộ quá nhiều… Cứ mỗi sáng thức giấc…bước chân ra khỏi nhà là lúc nó nghĩ rằng…chuẩn bị bước vào cuộc chiến với xe cộ, với người người và cả với cuộc sống hỗn tạp này. Đến một lúc nào đó – nó cảm giác mệt mỏi với những gì xảy ra ở hiện tại… và bình thường thì nó sẽ đi phượt hoặc về nhà… Nhưng có lẽ, nó không thể thực hiện được điều ấy ở lúc này… Thế nên, cảm giác nghĩ về một nơi nào đó thật bình an..có lẽ là hợp lý nhất…

Biển – lúc này nó thực sự nhớ những gì mà biển có thể  mang lại. Nhiều bài viết nó đã viết riêng dành cho biển …và giờ cũng là thêm một bài viết nữa mà biển lại được xuất hiện trong hình ảnh của một kể bê bết với số phận mệt mỏi trong cuộc sống vô thường này.

BÀI HỌC KHÓ NHẤT..!

Trong một lần tình cờ phượt về Tây Nguyên… Nó được dịp ghé lại Buôn Hồ của thiên nhiên cảnh đẹp ấy. Dừng chân tại trung tâm của Buôn Hồ … Nó cũng giống như một thị xã thu nhỏ và một không khí đặc trưng đó là ngủ rất sớm… 9h tối mọi thứ đã lùi hẳn vào trong bóng đêm lạnh lẽo và để lộ ra những ước mơ còn dàng dơ của những cậu nhóc “buôn” ve chai ấy…

Cũng là sự tình cờ khi mà múi giờ ngủ của nó chưa thực sự thích nghi nổi..thì đâu đó những bước chân lê la ra những hàng quán nhỏ ven đường, chủ yếu phục vụ cho cánh xe ôm đang chờ những vị khách từ những chuyến xe đò Bắc – Trung – Nam trong đêm tối. Bước chân nó dừng lại ở một quán ngay gần ven đường với chủ quán là người bắc vào trong đây sống cũng được vài chục mùa xuân rồi với hàng trăm câu chuyện tếu táo, thú vị và cũng đầy nước mắt… bỗng đêm ở đây thật tĩnh mịch nhưng ngay tại quán …đêm có vẻ ngắn hơn những nơi khác… Câu chuyện cứ bất tận… với những lần kể chuyện của hết người này lại đến người khác… đó có lẽ là một sự hiếu khách đến kì lạ và…. Tôi thích nó – thích cái cảm giác như thân quen từ lâu lắm rồi… thích cái câu hỏi chân thật ..nghĩ sao nói vậy của lớp người thật thà ấy… thích luôn cả cái bếp hồng luộc vài quả trứng…chủ yếu để lấy hơi ấm sưởi những vị khách lỡ chuyến hay…

KHỞI HÀNH MỘT KỲ PHƯỢT…VỚI HAI!

Khoảng thời gian tiếp theo…Có lẽ là lúc dành cho cuộc sống của phượt… Trong đầu tôi đang suy nghĩ về hành trình với những cung đường như thế nào và dự kiến thời gian cho kỳ phượt này…

Có lẽ, tôi sẽ trải nghiệm lại con đường phượt tới Bình Định theo QL1A… Nơi mà những cảm xúc vẫn còn giữ nguyên vẹn cho từng đoạn đường ấy…. với khí trời và cảm giác lướt theo gió biển mỗi khi chạm nhẹ vào nó … Cũng làm cho gương mặt, ánh mắt tôi…rạng rỡ một cảm xúc bay…

… TỪ NHỮNG CHUYẾN ĐI

Cuộc sống luôn xáo trộn và làm thay đổi rất nhiều… có thể là tính cách, là môi trường, là nhịp sống,… Điều đọng lại ở mỗi chuyến đi là những trải nghiệm về một thế giới mới mẻ hơn, non trẻ và ngày càng phát triển mạnh mẽ…

Từ những chuyến đi của mỗi ngày, tôi luôn cảm thấy có điều gì đó thực sự khao khát tìm tòi trong vũ trụ bao la rộng lớn này. Đi phượt… là hành trình tôi tìm đến giá trị thực sự của cuộc sống mang lại, để bỏ lại sau lưng những buồn phiền, lo toan về cuộc sống, để …gió ơi! Hãy thổi bay đi và đưa tôi đến những mảnh đất mới hơn mà ở đó không có những lọc lừa toan tính… Đi… Cũng là cách mà tôi bồi đắp lên cho mình niềm tin đủ lớn cho cuộc sống tạm này, và điều quan trọng …lại là những câu chuyện, hồi kí về những chuyến đi …như những dấu chân trên bãi cát.

...MỘT THOÁNG KON TUM…


Sự thực Kon Tum là một tỉnh của những vẻ đẹp hoang sơ với bầu trời trong xanh, gió và nắng là điểm đặc trưng….tô vẽ thêm sự mạnh mẽ của những chàng trai Tây Nguyên… Nhưng bên cạnh ấy… vẫn có sự mềm mại duyên dáng của một sớm mai với sương giăng khắp lối, với từng tán lá thông vẫn còn e ấp ngái ngủ..cùng với những giọt cà phê đen tạo nên một sắc hương ngọt ngào và rất lãng mạn này…

VẼ ƯỚC MƠ TRONG MƠ ƯỚC…

Ngòi bút của ngôn ngữ… quá đơn điệu..với những gam màu cơ bản nhất không thể vẽ lên hết những luận điểm của cuộc sống hiện tại. Cũng không thể vẽ lên được ước mơ của một số phận trong nhân thế này… Càng không tạo ra được giá trị cuộc sống thực…

HÀNH TRÌNH HÀ NỘI - HẢI PHÒNG

MĂNG ĐEN - ĐÀ LẠT 2 TRONG TÔI...


Thật tiếc là trong suốt 12 năm ở nhà cộng thêm 4 năm đại học... tôi chưa từng lên Măng Đen dù được sinh ra ngay tại Kon tum. Măng Đen cách trung tâm Tp Kon Tum chừng 50 km. 

HẢI PHÒNG - BẠN ĐẾN CHƯA?!

Trong tour du lịch xuyên việt.. tôi luôn ấn tượng với Hải Phòng… ngoài những tai tiếng như vùng đất của những tay anh chi khét tiếng, vùng cảng đầy những chuyện thị phi thì …Hải Phòng mà tôi đến…mang trong mình vẻ đẹp thật …lạ ở con người…ở cảnh vật và tâm hồn sâu lắng của biển Đồ Sơn.