Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn [ Thơ ] Sáng tác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn [ Thơ ] Sáng tác. Hiển thị tất cả bài đăng

MONG BÌNH YÊN... #CuToi


Cám ơn #CuToi đã viết ra... Để nhận lại là nụ cười gượng gạo trên môi nó...
Cám ơn #CuToi đã nhắc lại tên này... Để nhận lại là cái nhói đau trong tim...
Cám ơn #CuToi đã vẫn theo dõi... Để nó nhận lại sự sống từ #TaLaAi...
Cám ơn #CuToi đã gởi lại thông điệp ... Để nó nhận ra điều tốt đẹp của sự Im Lặng...

Qua rồi.. quá khứ mà... Nhưng nơi đó là cả thế giới. Thế nên, nó chẳng có lí do gì để giá  như hay gọi thế giới đó là sự thất bại... của tuổi trẻ như điều dại khờ...

LETGO HOUSE..!





Và tôi ước - mỗi ngày  như mọi ngày hôm nay...
Ngồi bên em - ngắm thời gian trôi theo giọt sương bay...
Để lòng mình hoà theo nhịp đập con tim...
Để trái tim bồi hồi theo từng kỷ niệm qua...
Rồi vỡ oà ... theo tiếng gọi Ục ơi...

GỞI..!

Một chút nắng, trên đỉnh núi cao chót vót
Một chút gió, lơ đãng đẩy dòng sông…
Một chút phiêu, bồng bềnh tựa làn mây…
Chút yêu thương gói gém theo nỗi nhớ,
Chút giận hờn gởi theo miền kí ức,
Để tiếng yêu trọn tình câu yêu thương.
Để hờn ghen mãi chỉ là gia vị
Để mùa đông tay trong tay ấm nồng
Để xuân về, trọn đời ta mãi mãi…
Có không em, tình yêu là hạnh phúc
Phải không em, hứa cùng nhau em nhé..!

VÀ TA ĐÃ...

Ta đã tìm được con đường ở phía trước…
Và ta đã tìm được chân lý nơi con tim…
Ta biết đâu ngày mai chẳng là gì,
Cần gì biết mai đây sẽ ra sao…
Ta đã biết về nơi ấy…
Hai con tim quyện vào nhau,
Hai con đường hòa cùng một,
Hai ánh mắt sáng cung đường ấy

Phượt …ta đi về nơi xa…
Nỗi buồn cất sau lưng..Tiếng hát vang trên môi…
Nụ cười vàng rực rỡ…Đồi thông yên ả nắng…
Lòng hồ trong veo gió...Con đường vẽ nét thơ…
Ta say với lạc cảnh…Ta bay cùng mây trời
Ta yêu phút bình yên...Giữa đất trời thênh thang
Ngon gió nơi cao nguyên...Vị mặn mà biển cả
Đồi hoa của giấc mơ...Bậc thang lên tiên cảnh…
Đôi mình – đi em nhé…


CÓ SAO ĐÂU

Có sao đâu, nếu ngày ta rời xa..?
Cũng chỉ là duyên ta đã chấm hết.
Có sao đâu, nếu xưa ta không gặp?
Cũng chỉ là duyên ta đã không tới.
Đời nào ai biết thế thái nhân tình…
Chỉ đôi ba lời nói về một con người
Chỉ đôi ba lần gặp thêm một lựa chọn
Để cả đời hối hận trong muộn màng
Để thời gian xóa đi một hình hài
Để ký ức nhạt nhòa trong tim ai?!
Để trái tim oán trách một kiếp người…
Cũng chẳng sao, khi đời là vô thường…
Có đó rồi mất, có sao đâu…

Ai buồn mãi rồi cũng sẽ có lúc vui
Ai khóc mãi đến lúc phải cười thôi…





ĐIỀU GÌ LÀ MÃI MÃI..?!

Sống bên nhau giữa muôn trùng sóng vỗ…
Để ngày mai, lạc mất nhau giữa đời…
Đê bơ vơ, nhìn về nơi xa ấy…
Nơi lời hứa - vẫn nguyên vẹn  lời thề
Nơi hình bóng - vẫn thuở nào yêu dấu
Nơi con tim - cho đi là còn mãi…
Để nhạt nhòa, kí ức thôi ghi dấu…
Để tình nồng, phai theo nhịp thời gian..
Để không còn, hương nắng của một thời…
Để tự hỏi: “ Điều gì là mãi mãi..? ”

ANH HỨA...

Ở nơi ấy…tôi chìm vào lãng quên..
Để rời xa mối tình xưa dấu yêu…
Để cất giữ ngọn lửa của tình sầu…
Để mặc kệ thời gian sẽ xóa nhòa…
Ngọn nến hồng trong đêm đầy lưu luyến…
Gói quà thơm trao nhau ánh mắt tình..
Chút nghĩ suy về tương lai đầy nhọc nhằn…
Có bận chi khi tình yêu là tất cả..
Anh vẫn sẽ hướng về ngày chúng ta…
Sải bước yêu nhau – hôn say đắm..
Giữa biển muôn trùng gió ngưng thổi…
Giữa cát biển vàng và đêm rơi lệ…
                                                                                    E ấp dấu trong anh hình bóng em…
                                                                                    Tạm tin về tương lai đầy tươi sáng…
                                                                                    Để sống trọn hôm này - hương vị tình…


EM ƠI…

Suốt hôm nay, anh lặng lẽ đi theo những con phố mà đã in hằn những kỉ niệm về anh và em… Những cơn gió vẫn như hôm nào e à… Vẫn còn vương hương tình yêu của anh dành trao em… Vẫn còn đó những cánh hàng rong…những cột mốc đèn đỏ cho tình yêu … Anh cũng đang rất vui khi nghĩ tới em… A tưởng tượng ra cái vòng tay e ấp mà em trao anh… A cảm nhận được hơi ấm từ sau lưng dần lan tỏa và chiếm cơ thể mình… Lúc ấy, anh đã nghĩ về em rất nhiều… Chợt nghĩ lại những ngày sắp tới… Nơi ấy, có những cơn gió lạnh hơn… những con đường thênh thang nắng và có cả những thung lũng chải dài hương thơm hoa lá… Cảnh thì rất tuyệt em à… anh đã nghĩ ra những gì khi làm ở đấy… để khỏa lấp sự thiếu vắng của bóng hình thường nhật của anh. Nơi ấy đã không có em…phải không em?!.. Bức tranh đẹp nhưng thiếu đi hồn sắc của nó… thì bức tranh cũng chỉ để người ta ngắm mà thôi…

GIỮ...TIM EM TRONG TIM

Giữ đất trời thênh thang là gió…
Giữ vùng trời bình yên mãi là nắng…
Giữ trái tim tình yêu luôn là em…
Em vẫn đợi dù ngày có buông xuôi…
Em vẫn chờ dù nắng đã nhạt màu…
Vẫn câu nói “ Anh khỏe không?”
Nhẹ cõi lòng sáng bước cùng tim em…
Nhưng anh lại vô tâm để rơi mối tình…
Có trong tay chẳng hề hay giữ được..
Đến khi xa… mới thấy hạnh phúc tàn..
Thôi thì kệ - anh đáng bị như vậy?!
Thôi thì mặc – Để tâm sự cùng đêm..
Anh sẽ vẫn…trọn tình cùng với em..
Nhưng anh phải – chọn cách nhìn xa xa
                                                                 Ngắm nụ cười qua ánh trăng năm nào…
                                                                          Nhìn cơn gió… ghé ngang mang mùi hương…
                                                                  Để anh mãi – lưu luyến phút mặn nồng…

CÔ ĐƠN LÀ EM...

Ngọt lịm câu nói yêu thương…
Ngỡ ngàng trao nhau nụ hôn đầu…
Nghẹn ngào tìm nhau trong lối thoát..
Để rồi vỡ òa khi chạm nhau,
Bối rối phút chốc lạc mất nhau..
Ánh mắt đong đưa, sợi tình thêm nồng..
Hương nến, thơm hoa…sắc của tình yêu…
Phút chốc ta đã quyện tình sâu…
Yêu em – là của ngày mai…
Và giờ ta đã…ngoài tình cùng em..

Cô đơn mang tên hôm nay…

CHẤP NHẬN NHÉ...

                                                      Đến lúc này, chợt nhận tình tỉnh mộng…
Đến lúc này, chợt nhận không còn ai…
Đến lúc này, hoàng hôn đã buông rồi..
Tôi nhận ra sự thật từ giọt nắng..
Nước mắt đã nói lên..
Em và tôi phải chia xa…
Giọt nắng cũng đã khóc… Từng hạt nhỏ li ti..
Đủ lấp đầy khóe mi… Trong muôn vàn câu hỏi…
Chất chứa đầy nỗi nhỡ… Cao vút tận trời xanh…

CỨ

Cứ mãi tìm men trong tình say...
Để vương mãi mối tình đầu..
Để hận cả mưa khi nhạt nhòa...
Để thỏa nỗi lòng người cô đơn..
Chìm trong đêm rồi bỗng lãng quên...
Chìm trong gió rồi bỗng hóa mây...
Chìm trong lệ rồi bỗng hóa thành tro...
Cứ vậy nhé, nỗi buồn dài thê lương...
Để ngàn đời, lưu danh kẻ sầu bi...
Để ngàn thu, gọi mãi người của gió..
Để trong tim, ai đó tìm về đâu...


Cứ mỗi lúc gào tên em cùng sóng..
Trong đêm tối giữa biển khơi muôn trùng...
Nghĩ về nơi ấy - bỗng nhói lòng.

TẠM THỜI BIỆT LY ...ANH NHÉ..!

Tạm gởi HAI đó lời chia tay... 
Tiễn đưa theo gió ngàn nụ cười.. 
Gởi tặng về người chút bình yên... 
Biệt ly trao nhau, triệu tiếng yêu..! 

Nó tiễn anh một chiều đầy u ám...
Khóc nghẹn lời chất chứa đầy trong tim...
Xa nhau rồi, Hai có biết hay chăng..?!

THỬ...

Thử một lần để biết ai sẽ nghĩ đến nó...
Sẽ là gì ..nếu chẳng thể là của nhau..

Sẽ rất đau..nếu đó là sự thật..
Đành chấp nhận ..dù phải trả giá đắt... 
Nhớ là nghĩ tới ai...
Sâu trong lòng..cảm giác buồn đau đau...

SÁNG MÃI MỘT VÌ SAO

Không một chút nghi ngờ, cuộc tình chúng mình sẽ không bao giờ phai…
Không một chút ân cần, nhưng anh vẫn hiểu em luôn mãi bên anh,
Không một chút đau buồn, nhưng đôi khi ta vẫn hờn trách nhau…

CỐ QUÊN...

Xóa hết những nỗi nhớ, in hằn sâu trong trái tim
Xóa hết những ký ức, đi cùng theo tháng năm.
Dẫu có những tiếc nuối, thôi ta đành chôn kín.
Cố giữ những tiếng nấc khi đôi ta găp nhau
Ánh mắt trao thân thương, khi đôi tim xa vời…

PHẬN ĐỜI NHẠT...

Não lòng nhìn cảnh quê hương...
Bộn bề đâu đó, tình thương hoang tàn
Đất nói, biển gọi, tình tan
Đâu đó tiếng khóc oán than phận đời
Gào khóc, xót thương tình người
Lệ rơi lê bước, tiến người xa xa...
Đêm đêm, gõ mõ cầu an..
Biển gợn, sóng vỗ đánh tan gió trời...
Gió trời thầm thì đẩy từng đợt sóng
Vô thường phận đời nhạt trong biển

ĐỢI...



Sóng vỗ nhẹ nhàng thuyền rời bến..
Biển lặng xanh ngắt, tình chia ly!?
Đời vẫn thế, vẫn từng đợt sóng...
Ồn ào, khắc khoải...nhớ bóng ai?
Gió thoảng hồn xưa, thuyền mãi mãi..
Đợi chờ sóng vỗ, ôm hồn người...

VÔ ĐỀ


Nhắm mắt xuôi tay, lòng thanh thản..
Ước nguyện một đời, vô thường mãi
Khăn trắng gửi lại, người xa ấy..
Vẻ đẹp vĩnh hằng, buồn nhẹ tênh...
Ra đi, không có nghĩa là kết thúc..
Phải chăng nới đến, tôi mỉm cười...
Một kiếp đau khổ, gửi trân gian..
Mãi sống an lành, hồn theo ta...

MẤT



Mất đi rồi… tuổi thơ đầy yêu dấu
Mất thật rồi…ngày dài với nắng thơm…
Mât luôn cả…quá khứ bao kỉ niệm…
Mất trong tay…nắm cát nhuộm tình thân…
Mất trong tâm…một nỗi niềm day dứt
Mất trong tim…một niềm tin cháy bỏng…
Mất nước mắt…trong veo buổi chiều thu…